Nhà cũ

Nhà cũ Multiply

Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010

Hà nội nóng lắm!

1. Mấy hôm rồi các bloggers HN, SG xôn xao than thở: nóng lắm, nóng lắm, lại còn mất điện, nóng không thở được... Ở Đức học sinh bắt đầu được nghỉ hè, bố mẹ con cái dắt díu nhau về VN, người đi người ở, ai cũng câu cửa miệng: giờ này về nhà nóng lắm, nóng lắm...
2. Năm nay mùa hè ở Đức cho đến lúc này khá dịu mát, có vài ngày nắng sáng chói nhưng gió vẫn mát lạnh, như hôm nay chẳng hạn. Thế mà ngồi sau vô lăng qua những con đường chói nắng nhiều lúc cũng xa xẩm mặt mày như thường. Mình khoái chọn những đoạn đường qua rừng để đi, mát và đẹp. Nghĩ đến Hà nội: mọi người sáng ra đi làm, chiều tan sở hối hả về nhà, làm sao lựa chọn đường rừng để tránh nắng???
3. Rồi cứ thế lan man trong ý nghĩ: Hà nội xanh, Hà nội xanh tự bao giờ? Ngày nhà mình mới chuyển về KL, ở đó còn là khu làng mạc. Xanh um: vườn xanh um, những bụi tre rậm rạp xanh um, những hàng rào cúc tần, găng, duối xanh um bao quanh mỗi mái nhà, rồi cơ man nào là ao to hồ nhỏ... Rồi thì ao, hồ dần dần biến thành đất bằng để cho nhà mọc thêm, rồi mọc nữa, rồi mọc nữa. Giá đất lên cao, mỗi mảnh đất một gia đình ngày xưa được dịp chia năm xẻ bẩy, ngõ nhỏ được thêm nhánh thêm khúc. Hàng rào cây được gạch hóa, bê tông hóa, cửa sắt. Bây giờ cả khu chắc chẳng đào đâu ra một hàng cúc tần, chẳng nói gì đến tre... Thành thị hóa nông thôn ở Hà nội là thế...
Cái thời mình còn được ngắm hàng rào găng hoa tím với từng chùm quả xinh như những hạt cườm màu da cam tươi rói thì mình và các bạn mình còn đạp xe khắp Hà nội: Trên là trời dưới là xe đạp. Cái thời xa xưa ấy, mất điện cũng là chuyện thường, nhưng lúc ấy ra sân còn ngắm được trăng thanh, còn hưởng được gió mát. Có nóng mấy thì sau vài lần phe phẩy quạt của bà của mẹ vẫn ngủ ngon đến sáng như thường...
4. Tưởng tượng giờ này HN mất điện: Ôi thôi! Sức nóng của hàng triêu ống khói xe máy thải ngày thải đêm, bao nhiêu nghìn car lớn car nhỏ nữa, nó chạy đi đâu, khi mà khắp nơi là đừờng, là tường là nền bê tông. Giả dụ mấy gia đình khá giả có tậu được miếng đất to to đi nữa, làm cái vi la, khuôn viên thiết kế cầu kỳ, cây xanh cá cảnh, rồi thì viện đến phong thủy dựng cửa chọn hướng... nhưng mà lọt thỏm vào cả cái thành phố nồi da nấu thịt hơn 5 triệu con người ấy thì rồi phong thủy thế nào cho được ngọn gió lành?
5. Rồi thì lẩm cẩm hỏi: Do đâu mà đến nỗi này nhỉ??? Tại ai nhỉ??? Tại vì đổi mới bung ra??? Tại vì chính quyền kém quản lý, không quy hoạch??? Tại vì dân chúng thích làm bừa làm bậy??? Toàn tại người khác cả, chẳng dính gì đến mình!
6. Tình cờ hôm qua hai lần đọc được câu của Erich Kästner, đại loại: Chẳng có quái gì là tốt đẹp cả, trừ khi anh làm điều đó!

Thứ Tư, 16 tháng 6, 2010

Indigo Kinder

1. Mẹ đang đọc cuốn "Die Indigo-Kinder": Nửa tin nửa ngờ.

2. Trước khi đi ngủ được tắm táp mát mẻ, Tôm nổi hứng "sáng tác" rồi tự thể hiện say sưa (in German): Tôi bay vào không gian. Hành tinh nhỏ của tôi thấm khô người tôi (hát câu này lúc mẹ đang dùng khăn bông lau cho Tôm!!!). Đây là thế giới của tôi. Tôi đang ở đây. Tôi đang ở đó (Ich fahre in Weltraum. Mein Erdeling troknet mich. Das ist meine Welt. Ich bin hier. Ich bin da).

Rồi thì tiếp: Trong thế giới của tôi. Một mình tôi. Tôi sắp đặt tất cả. Không ai quấy rầy tôi (In meiner Welt. Ich bin allein. Ich bestimme alles. Niemand stört mich).

3. Một minh chứng hùng hồn cho lý thuyết Indigo chăng??? Mẹ hơi choáng nha!